August232014
Sunday by Shuji Moriwaki on Flickr.

Sunday by Shuji Moriwaki on Flickr.

1AM

thetallawkwardginger:

songbard5683:

fiestyhysteria:

The child actors in Harry Potter would do their actual schoolwork in the movie to make the school setting more real

math

Definitely math

(via malfuys)

August222014
Tuổi trẻ vốn là thứ quý, là thứ mà người ta có thể mang ra phung phí đến tận cùng.

Tuổi trẻ vốn là thứ quý, là thứ mà người ta có thể mang ra phung phí đến tận cùng.

12PM
misjudgments:

Relationship goal

misjudgments:

Relationship goal

(Source: )

10AM
“Khi bạn thay đổi 1 góc nhìn, bạn sẽ thấy thế giới mà bạn đang sống hiện ra dưới 1 thứ ánh sáng khác, và biết đâu nhờ vậy mà quan niệm của bạn về thế giới cũng khác đi.”
— Tôi là Bêtô | Nguyễn Nhật Ánh
Khi bạn thay đổi 1 góc nhìn, bạn sẽ thấy thế giới mà bạn đang sống hiện ra dưới 1 thứ ánh sáng khác, và biết đâu nhờ vậy mà quan niệm của bạn về thế giới cũng khác đi.
— Tôi là Bêtô | Nguyễn Nhật Ánh
August212014

Hội An là một thị trấn nhỏ. Nhỏ đến mức chỉ cần một buổi tối, cô có thể đi hết một vòng quanh nó.
Hội An không yên tĩnh như cô luôn nghĩ. Cô không trách, những nơi đã được bàn chân du lịch khai phá, sẽ luôn có những điều làm trái tim cô hụt hẫng. 
.
Có những điều, nếu chúng ta không bước chân đi, chúng ta sẽ không bao giờ thật sự biết được nơi đó có những gì. Cho dù chúng ta có xem hàng ngàn bức ảnh, hàng trăm đoạn clip, và nghe kể về nó trong những quyển sách du ký vẫn đọc hàng ngày. Nếu không đi, chúng ta sẽ không bao giờ biết được, đằng sau những điều đã được ghi lại kia, là những điều gì khác nữa.

.

Hội An đón cô không quá nồng nhiệt. Cô chào Hội An cũng chẳng mấy lưu luyến. Cho dù vùng đất này chứa những giấc mơ của cô.

Những ngày ở đây, cô đã tự nhủ thầm: “Đâu rồi, Hội An mà mình luôn tìm kiếm, thật ra, ở đâu mới được?”.

Nó không nằm ở trong những con phố cổ, nó không trốn giữa những dãy đèn lồng lấp lánh. Nó không cuộn mình yên lặng mỗi sớm mai, hay ào đi dưới đôi chân cô. Những ngày cô đi tìm mãi, tìm mãi.

.

Để cuối cùng, cô cũng tìm ra.

.

Một buổi chiều, cô ngồi ở đó, ngắm nhìn dòng sông nhỏ. Phía bên kia là thế giới xa xưa. Đèn lồng soi ánh sáng xuống dòng sông. Cây cầu bắc ngang bờ bên này với bờ bên kia. Cô cứ ngồi như vậy, nhìn bầu trời trước mặt mình im lặng biến mất sau dãy phố cổ. Tiếng nhạc vẳng lên từ một nhà hàng trên thuyền.
If you see the wonder of a fairy tale 

You can take the future even if you fail ”.
Cô cắm tai nghe, nghe hết  list nhạc của Tsuru. Hội An lúc này đầy màu sắc và âm thanh, duy chỉ có trong lòng cô, chỉ còn cô, và Hội An ở trong lòng. 
.

Buổi tối, cô băng qua Chùa Cầu, vào một con hẻm nhỏ. Ở đó có một quán cà phê nhỏ, cái tên cũng làm người ta xao xuyến. May. 
Cô ngồi phía ngoài, nơi có những cái dây leo bám kín mặt tường. Chủ quán là một chàng trai có nụ cười dễ thương. Khi cô đang loay hoay với menu, chủ quán liền nói. “Mình đang nghĩ không biết nên giới thiệu cho bạn món gì nong nóng”. Cô cười, hỏi sao biết cô đang có ý định gọi trà nóng? Nói rồi, cô cũng gọi trà lá sả. 
Mùi trà rất thơm. Cô lấy sách ra đọc. Hỏi chủ quán. Sao bỏ Sài Gòn mà đi vậy?. Chủ quán bảo, nếu ở đây một tháng, bạn sẽ tìm được câu trả lời cho bản thân mình. 
Vậy là cô không hỏi nữa. 
Quán nhỏ, ấm cúng, yên tĩnh. Và có điều gì đó dễ chịu ngập tràn không gian.
Cô thấy Hội An thật không xa xôi quá. Chỉ là, thật kỳ lạ khi tìm thấy điều đó ở một cái quán nhỏ, lại của một người Sài Gòn.

.

Về khách sạn. Cô bật nhạc, gội đầu. Phía ngoài kia, Hội An lấp lánh trong thứ ánh sáng mê dụ của đèn lồng. 
.
Thật ra, người ta đi bao xa, rốt cuộc, không phải để ngắm nhìn những điều mà người khác đã đến và ghi lại, cũng chẳng phải chứng kiến, hay chứng minh bất cứ điều gì.
.
Cô chỉ đi bao xa, để tìm lại cảm giác trong lòng mình, cảm giác về một giấc mơ rất đỗi mơ hồ nào đó. Rằng giấc mơ đó là có thật.
Cũng như cô. 

August202014

.Trên đường. 
.
Những bức ảnh chụp từ trong một chiếc xe đang chạy. Có thể thấy trời xanh, cánh đồng xanh, biển xanh. Những cảnh vật nối liền nhau, hết màu xanh này, đến màu xanh khác. Vô chừng, thanh thản.

.

"Tuổi trẻ thích dịch chuyển, nhưng người ta đi khắp mọi nơi rốt cuộc cũng chỉ để tìm một điểm dừng. Một chỗ người ta thức giấc hàng ngàn lần, vẫn luôn thấy mình có một ngày rất mới. Người ta nhìn hoài bao nhiêu đó nắng, bao nhiêu đó mây, đi qua bao nhiêu đó con đường, cười với bao nhiêu đó con người, chửi thề bao nhiêu đó chuyện ngứa mắt ngứa tai, và luôn thấy, bao nhiêu đó là đủ. 
Không phải ai sinh ra ở đâu, cũng thuộc về nơi đó…”

.

 

2AM
August182014
Phía bờ kia là thế giới-xa-xưa.

Phía bờ kia là thế giới-xa-xưa.

August142014
Đi nha.

Đi nha.

← Older entries Page 1 of 166