July292013

Vì cô đơn nên dòng sông Seine đã chia làm hai nhánh chảy quanh nhà thờ Đức Bà, quanh mối tình lặng thầm đẹp đẽ của chàng gù dành cho cô gái bohémienne, vì cô đơn nên vườn Luxembourg đầy bóng râm ghế ngồi, nơi cụ ông và cụ bà thanh thản bên nhau kể chuyện ngày xưa. Vì cô đơn nên trời Paris thoắt mưa thoắt nắng, nắng không gay gắt, mưa chẳng kéo dài, những tà váy sáng lên trong nắng mỏng, những chiếc ô xòe vội dưới cơn mưa. Và vì cô đơn, nên ta yêu Paris một tình yêu rất đủ đầy.

Ta yêu những quầy sách cũ xuôi dọc bờ kênh, người bán trầm ngâm đọc sách để khách hàng tự nhiên ngắm nhìn chọn lựa; ta yêu cây cầu Mirabeau, nơi câu thơ “Les jours s’en vont, je demeure” như tiếng chuông ngân nôn nao trong dạ, ta yêu góc vườn Luxembourg hoàng hôn nắng muộn, chiếc ghế xanh ta ngồi, nếp gấp trang nhật ký ố vàng của Alfred de Vigny, ta yêu vỉa hè lát gạch trước điện thờ Pantheon, có thể khoanh chân nhẩn nha ngắm phố lên đèn, ngắm người lại qua chậm rãi.

Paris nửa khuya, tiếng saxophone trong quán jazz đêm như những giọt bia vàng chậm rãi rơi sâu vào bóng tối. Gió đã trở lạnh, từ bến metro về nhà con đường vắng tênh, người phụ nữ đi sau, tiếng giày cao gót vang lanh lảnh trên vỉa hè. Đầu ngõ quán cafe vẫn mở.

 Như bố già Hemingway từng bảo: Không bao giờ có kết thúc với Paris. Thế còn bạn, có bao giờ thầm hỏi: “Tình yêu Paris bắt đầu từ khi nào" chưa?

Page 1 of 1